Tôi là Đoàn Văn Hậu, tôi năm nay 39 tuổi rồi. Năm 35 tuổi tôi phát hiện mình bị viêm đại tràng sau một lần đi nội soi. Thời điểm đó, tôi nghĩ đó là bệnh bình thường, ăn uống điều độ là tự khỏi, không cần gì phải uống thuốc thang cho mệt người. Bác sĩ nói gì cũng chỉ là dọa mình để bán thuốc thôi chứ bệnh không nghiêm trọng như họ nói.

Anh Hậu (Hình minh họa)
Anh Hậu (Hình minh họa)

Cho tới cách đây 7 tháng, tôi đi công tác ở Hải Dương, tối hôm đó, vừa đi ăn cơm về thì đau bụng, ban đầu là cứ râm ran, tôi lấy chút dầu gió xoa vào bụng. Vì nghĩ như mọi lần chắc ăn đồ lạ vào là lại chuẩn bị đau với đi ngoài xong lại hết thôi nên tôi lên giường nằm cho quên đau. Ai ngờ được đến nửa đêm, tôi đau quá, đau mà phải lăn lóc vật vã, may có ông bạn nằm bên gọi taxi lôi tôi đi bệnh viện, chứ hôm đó mà đang ở một mình như mọi lần thì cứ nằm đó mà không ai hay.

Lần này tới viện vào thẳng khoa cấp cứu, đau quá cứ vật vã không quan tâm trời đất ở đâu. Chẩn đoán ban đầu của bác sĩ là có thể tôi bị “bệnh rất nặng” và phải chờ kết quả. Lúc đó dù đang đau vật vã nhưng tôi vẫn nghe, tưởng tượng chết ngất luôn đi chứ sống sao được nếu không may bị ung thư.

Bác sĩ tiến hành nội soi và kết luận tôi đang bị bệnh viêm đại tràng, bệnh bị lâu và tái phát đau như thế này thì rất khó chữa khỏi, có thể tôi phải sống chung với bệnh mãi mà uống thuốc chỉ giảm đỡ được phần nào. Dù lúc đó tin này là tin không vui nhưng trong lòng cũng nguôi đi phần nào, vì lậy trời tôi không bị ung thư. Sau một tuần nằm viện, tôi được cho về nhà để tự điều trị. Cái niềm vui không bị ung thư giúp tôi nguôi đi cả nỗi lo bệnh tật, tôi cũng không uống thuốc luôn. Lại lao vào guồng công việc như lúc trước.

Chuyện lại lặp lại một ngày cách lần đi viện đó 2 tháng, tôi lại đau quằn quại. Cơn đau này cũng dữ dội ý như lần trước, tôi cảm giác như đúng là ông trời đang hành hạ tôi mà.

Lần này tôi quyết đi khám ở bệnh viện lớn một lần nữa xem kết quả thế nào. Cũng là cảm giác lo lắng và hồi hôp chờ kết quả nội soi, tôi lại sợ ung thư thêm lần nữa. Nhưng hoàn hồn, tôi không bị ung thư, vẫn là viêm đại tràng tái phát nặng hơn. Lần này tôi quyết không để mặc kệ bản thân nữa, phải chữa bệnh thôi.

Chán thuốc tây rồi thì tìm đến đông y xem sao. Tôi đi bắt mạch kê đơn 15 thang thuốc uống trong 1 tháng. Thầy lang bảo uống là khỏi, lại mát gan giải độc nên tốt lắm, chịu khó sắc mà uống. Vì bệnh tật và vì gặp được thuốc “tốt” nên tôi chăm chỉ sắc thuốc và uống đều đặn mỗi ngày.

Tuy nhiên, không hiểu do vấn đề gì, khi dùng thuốc, tôi thấy hay bị mất ngủ, đi tiêu chảy nhiều hơn, có ngày tôi đi mệt lả cả người. Không hiểu do cơ địa tôi không hợp hay vì sao nữa. Tôi có hỏi thầy lang thì ông bảo là thuốc uống vào phải vậy. Tôi cũng tin và kiên trì uống tới ngày thứ 60.

Nhưng kết quả tôi nhận được là gì? Là một đống bã thuốc to lù lù ở góc vườn, một cơ thể gầy rộc (vì nhiều hôm mất ngủ), bệnh không hề biến chuyển. Coi như là “tiền mất tật mang” đó.

Cũng chán lắm, chả có hy vọng gì với bệnh tật, đông y tây y dùng cả rồi mà bệnh vẫn còn. Rồi có hôm tôi ngồi xem trang mạng xã hội, chắc là do ông bà ông vải thương hay sao mà đẩy tôi đọc được cái thông tin sản phẩm “COLON- Bào tử lợi khuẩn dành cho người viêm đại tràng”, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh luôn rồi. Còn cái này là mình chưa uống nữa thôi, mua thử xem sao. Tôi gọi trực tiếp cho cô dược sĩ của công ty đó luôn. Cũng được nghe tư vấn và những gì cô ấy tư vấn đúng là tình trạng của tôi luôn rồi. Thôi thì cũng đặt mua về chữa xem sao, 10 hộp liệu trình 2 tháng chữa dứt điểm đó.

Nghe bảo cái ống đó là bào tử lợi khuẩn, tốt cho đường ruột và giúp ăn ngon. Tôi nhận được thuốc rồi cũng uống luôn ngày 3 ống như cô dược sĩ bảo.

Một tuần đầu, một tuần sau trôi qua. Tôi vẫn uống đều đặn. Tôi chưa cảm thấy thay đổi lắm, duy nhất có việc ăn ngon miệng hẳn và ngủ cũng ngon. Tới tuần thứ 4, tình trạng đi ngoài giảm một chút thôi. Nhưng kì lạ thay là tôi tăng cân, ai gặp cũng bảo tôi trông có da có thịt hơn trước. Đây có lẽ là sự thay đổi đáng mừng nhất mà tôi nhận thấy. Dù gì đó cũng là động lực cho tôi uống thuốc và hy vọng tiếp.

Hết tuần thứ 6 rồi. Cô dược sĩ gọi cho tôi để hỏi, như những lần khác thì tôi chỉ nói đỡ ít thôi, còn lần này thì khác, tôi gằn giọng với cô ta: khỏi rồi, tôi khỏi rồi, bụng tôi ổn lắm, tăng cân rồi này. Cô đó cũng mừng cho tôi. Công nhận hãng này bán thuốc cũng có tâm thật, chăm sóc người bệnh nhiệt tình chứ không như ngoài quầy thuốc, chỉ biết bán thuốc còn không quan tâm bệnh nhân có khỏi hay không.

Dù cảm thấy cơ thể khỏe hơn, bệnh viêm đại tràng đã ổn định nhưng tôi vẫn uống cho hết thuốc để coi như là “đề phòng” luôn. Giờ cũng ngưng uống bào tử lợi khuẩn được gần hai tháng rồi và vẫn thấy bụng dạ ổn định, ăn uống ngon miệng nên ngủ cũng ngon. Cái COLON dành cho người viêm đại tràng này tốt thật, tôi gặp bạn bè đang bị viêm đại tràng tôi cũng giới thiệu cho họ dùng, mất gì đâu mà lại làm thêm việc tốt.

(Anh Hậu – Bắc Ninh)